Tuyển tập 21+ bài thơ Rằm tháng 7 hay và cảm động nhất năm 2025
Thơ Rằm tháng 7 chứa đựng rất nhiều hàm ý sâu sắc và vô cùng đặc biệt bởi tháng này chúng ta không chỉ tổ chức lễ Vu Lan báo hiếu và còn là dịp để xá tội vong nhân nên các lời thơ sẽ như thể hiện tấm lòng mà chúng ta muốn gửi gắm. Thế nên, bài viết hôm nay, Tâm Linh 360 sẽ chia sẻ, giới thiệu đến bạn các bài thơ Rằm tháng 7 hay nhất nhé!

Tổng hợp những bài thơ Rằm tháng 7 hay nhất
Tín ngưỡng lâu đời cho rằng một trong những sự kiện đặc biệt của người Việt là Rằm tháng 7 âm lịch. Tháng cô hồn này hay còn gọi là tháng “Xá tội vong nhân”.
Mùa này còn được gọi là lễ Vu Lan báo hiếu, là dịp mà các gia đình quây quần bên nhau để tưởng nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của tổ tiên, ông bà cha mẹ. Hãy cùng tham khảo bài thơ cảm động ngày rằm tháng 7 hay thơ về lòng hiếu thảo dành cho cha mẹ của những người con.
Thơ Rằm tháng 7 về lễ Vu Lan
Ngoài những lời ca bài hát trong Rằm tháng 7 thì bạn cũng có thể dùng các bài thơ Rằm tháng 7 hay, ý nghĩa có thể được kể đến như thơ Vu Lan báo hiếu trong tháng này. Bạn cũng có thể tham khảo thêm một số bài thơ dưới đây:
Vu Lan buồn (Tác giả: Bùi Nguyên Phong)
Vu Lan bồn… Mùa chay tháng Bảy
Thương chúng sinh bể khổ trầm luân.
Nghiệp sâu mang đoạ vòng ngạ quỷ.
Mười phương tăng trì tụng bao lần.
Tháng Bảy… Mùa báo ân, báo hiếu.
Tâm từ bi phổ độ Quán Âm.
Giọt cam lồ mát từng địa ngục.
Vạc dầu sôi… Cột mỡ… Than hồng…
Những đóa hồng… Vu Lan tháng bảy.
Đoá hồng trắng trao Mục Kiền Liên.
Bông hồng đỏ những ai còn mẹ.
Bông hồng nào cho anh… cho em…?
Thập loại chúng sinh là cha mẹ.
Cơm chay, cháo thí cúng cô hồn.
Cô hồn sống cúng cô hồn chết.
Cõi ta bà đáp nghĩa đền ơn.
Tháng Bảy lễ chùa Vu Lan hội.
Ta xin Hoa hồng đỏ cho mình.
Đoá hồng đỏ thắm tươi màu máu.
Biển rộng, sông dài nghĩa dưỡng sinh.
Bông hồng tháng 7 (Tác giả: Nguyễn Khánh Chân)
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đừng nói phải chi… quá trễ rồi
Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược
Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi
Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ
Hoa thắm công ơn tựa biển trời
Tháng bảy vu lan mùa báo hiếu
Ai ơi kẻo muộn – lá vàng rơi.
Ngày rằm tháng bảy Vu Lan (Tác giả: Trần Minh Hiền)
Ngày rằm tháng bảy Vu Lan
Biết ơn Cha Mẹ miên man thâm tình
Mẹ là ánh sáng quang minh
Cha là thầm lặng hy sinh muôn đời
Con là giọt nước đầy vơi
Cảm ơn Cha Mẹ sáng ngời yêu thương
Con đi ngàn vạn dặm đường
Mẹ Cha nâng đỡ luôn thường chở che
Cảm ơn Cha Mẹ lắng nghe
Lòng con ơn nặng chuyến xe nhiệm mầu
Nguyện cầu cho Mẹ sống lâu
Cho Cha siêu thoát qua cầu nhân gian
Vu Lan đến với tiếng đàn
Rung lên nhạc khúc khẽ khàng thâm ân.

Mùa Vu Lan (Tác giả: Từ Nguyễn)
Con biết đã vào tháng 7
Mùa Vu Lan mới lại về
Sen thơm nức lòng con trẻ
Gửi hương về cõi bên tê…
Dẫu qua mấy chục năm trời
Người đã là người thiên cổ
Di ảnh ngả màu vàng ố
Nét xưa nào dễ phai mờ…
Vu Lan không cài hoa trắng
Chỉ thầm ấp ủ trong tim
Một tình yêu hoài sâu nặng
Muôn năm gửi đến mẹ hiền!
Vu Lan, mẹ đừng buồn nhé?
Mắt thôi mờ dấu khói hương
Con biết nơi kia quạnh quẽ
Có khi còn nuối người thương!
Cứ mỗi vào mùa tháng 7
Con ngồi nhớ lại đường xưa
Vạt áo dài màu trắng ấy
Có còn chấp chới ban trưa?
Vu Lan riêng con nhớ mẹ
Như tình sâu lặn vào mùa
Cứ mỗi thu về gõ cửa
Sóng lòng lại rộn rã khua…
Báo hiếu mùa Vu Lan (Tác giả: Gia Long)
“Công Cha như núi Thái sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”
Vào mùa báo hiếu Vu Lan
Kính dâng Cha Mẹ vô vàn hồng hoa
Cha là công tạo ra ta
Mẹ là mang nặng sinh ra chúng mình
Dù cho trọn kiếp chúng sinh
Chẳng đền đáp nổi ân tình Mẹ Cha
Báo hiếu – Tốt nhất nên là
Tu thân tích đức – Mẹ Cha vui lòng.
Cầu nguyện cho cha (Tác giả: Hồn Du Tử)
Tuổi hạc thâm niên, tóc điểm sương
Cha già sức yếu, bệnh đau thường
Con thơ xót dạ thành tâm nguyện
Trẻ dại đau lòng, thắp nén hương
Bồ Tát linh thiêng xin cứu độ
Phật Trời mầu nhiệm, rủ lòng thương
Cho cha mạnh khỏe bình an mãi
Con trẻ không sầu, cảnh đoạn trường.
Vu lan nhớ về cha (Tác giả: Huỳnh Thanh An)
Tháng bảy hiếu nghĩa nơi nơi,
Nghi ngút khói kính cõi đời lung linh.
Đẹp thay nhân nghĩa chân tình,
Nhớ lời cha mẹ như in thuở nào.
Thân con cha mẹ gửi trao,
Một dòng máu thắm hồng hào hôm nay.
Là do cơ cực bao ngày,
Cha mẹ giành hết chuỗi ngày thanh xuân.
Khó khăn khổ ãi trầm luân,
Cha nào than vãn phải tuân mệnh trời
Nhớ cha con quyết giữ lời,
Chăm lo cho mẹ quãng đời già nua.
Vu lan cũng đã đến mùa,
Hoa hồng áo trắng đến chùa thắp hương.
Khói lòng lan tỏa mười phương,
Mong cha yên nghĩ thiên đường bồng lai.
Nhớ cha mùa Vu Lan (Tác giả: Đức Trung -TĐL)
Nhớ chiều hôm ấy Cha đi
Cha nằm trên võng thầm thì với con
Lòng Cha đã thấy vui hơn
Quanh Cha đầy đủ cháu con xum vầy
Cha giơ nhẹ cánh tay gầy
Hươ trong không khí…vẫy tay mọi người
Rồi Cha khe khẽ mỉm cười
Cháu con ai cũng lệ rơi ròng ròng…!
Cha về nơi ấy hư không
Làm tròn đạo lý – vừa xong kiếp Người !
Hôm nay viếng mộ Cha ơi !
Lòng con xin giữ đời đời sắt son
Những lời Cha dặn cháu con
Khắc ghi mãi mãi lòng son không mờ !
Nhớ Cha con viết vần thơ
Những mong gặp được trong mơ…Cha về !
Vu Lan nhớ cha (Tác giả: Phạm Kim Cúc)
Tuần đầu tháng bảy Vu lan
Di ảnh Cha đó, con tan nát lòng.
Cha đi vào giữa mùa đông
Tháng mười, hai tám xác không còn hồn.
Thân Cha lạnh,con ghì ôm
Gào xé trời đất thấu hôm ấy rồi.
Linh sàng con phủ phục ngồi
Con như điên dại, bể khơi vẫy vùng
Tim đau, đau đến khôn cùng
Để rồi ngất lịm giữa đồng tiễn Cha.
Thật là cay đắng xót xa
Đến khi hạ huyệt con đà mê man.
Tội con bất hiếu ngút ngàn,
Khi không tiễn nổi suối vàng Cha đi.
Ân hận thì có ích gì
Còn đâu Cha nữa để quỳ xin tha.
Giờ đây nước mắt nhạt nhòa
Con viết thơ hóa, để Cha hiểu lòng.
Xa lắm nơi chốn thinh không
Cha có thấu hiểu nỗi lòng của con.
Tám tháng, đau đớn, mỏi mòn
Thỉnh thoảng trong mộng Cha con chuyện trò.
Âm dương cách trở bến đò
Vu lan báo hiếu một mùa đau thương.
Tháng bảy trước, Cha ngồi giường
Con xoa, con nắn tay xương guộc gầy
Tháng bảy những ngày năm nay
Chông chênh con bước, trời mây con nhìn.
Lạy Phật con lễ cầu xin
Cho Cha siêu thoát về miền tây phương
Cha cứ nhẹ bước trên đường
Khổ đau để lại bụi đường nhân gian,
Đôi khi nghe tiếng con than
Xin Cha nhìn xuống giơ bàn tay nâng.
Như xưa khi ở cõi trần
Cũng đôi tay ấy muôn lần đỡ con.
Dương gian lắm nỗi héo mòn
Phúc người ta lớn vẫn còn song thân
Con mất Cha, mất mọi phần
Về ngôi nhà cũ, bước chân vô hồn.
Mình Mẹ góc vườn cô đơn
Áo đen lẫn với lá vườn hắt hiu.
Cây cối giờ đây tiêu điều,
Vườn lan héo rũ mỗi chiều nhớ Cha.
Con Mực nằm im gốc đa
Chẳng cất tiếng sủa, mong Cha xoa đầu.
Than ôi, kiếp sống bể dâu
Mất Cha nhà có khác tàu trật ray
Cha ơi, Cha thác nơi này
Nay xin Cha hãy nhẹ bay rũ trần.
Con nhớ thương Cha vô ngần
Hàng ngày niệm Phật muôn lần thỉnh kêu.

Thơ về tháng 7 cô hồn
Ngoài những lời thơ tri ân đến tổ tiên, ông bà và cha mẹ thì chúng ta cũng có các bài thơ để “an ủi” những linh hồn đang không nơi nương tựa. Hơn nữa cũng như giúp siêu độ chúng sinh và cầu bình an, may mắn đến tất cả mọi người.
Rằm tháng bảy (Tác giả: Anh Thơ)
Gió hiu hắt gieo vàng muôn cánh lá,
Trời âm u mây xám bóng sương chiều.
Làng xóm ngập nhà nhà trong khói toả,
Vẳng đưa lời khóc mã lạnh hiu hiu.
Trong chùa, điện hương đèn nghi ngút sáng,
Tiếng mõ, chuông hòa nhịp trống bên đình.
Lời cầu cúng truyền theo làn khói thoảng,
Quyến cô hồn nương gió lại nghe kinh.
Ngoài đê rộng bồ đài nghiêng đổ cháo,
Lễ chúng sinh từng bọn một ăn mày.
Cùng lẳng lặng như bóng ma buồn não,
Dắt nhau tìm nơi cúng để xin may.
Đêm rằm tháng bảy (Tác giả: Đỗ Quảng Hàn)
Trời xanh gửi xuống ao nhà,
vàng thơm như bát cháo hoa đêm rằm.
Gió mơn bầy cá đến ăn,
lắc lư quẫy bụng rỉa nhầm sợi trăng.

Tháng Bảy (Tác giả: Nga Vũ)
Tháng bảy lại về trên ngọn gió rưng rưng
có phải ngày xưa đã hẹn điều như thế
tháng bảy nhớ gì mà khoảng trời kể lể
ướt sũng suốt mùa nên tháng bảy lại nghe đau
Ta níu gì trong khoảnh khắc nhớ nhau
sao bóng lá chỉ thầm thì vồi vội
chỉ nhíu mày khi trái tim bối rối
gọi tên người quên nhớ một lần xa
Tháng bảy đến rồi ta lại thấy phôi pha
ký ức cũ – góc phố chiều đã cũ
chiếc lá chưa vàng mà nỗi đau phủ dụ
chênh chao gì ngọn gió cũng lênh loang
Tháng bảy về trên nỗi nhớ… lại lang thang
Chào Tháng 7 (Tác giả: Phan Han)
Mây của trời hãy để gió cuốn đi
Bận lòng chi trời sẽ mưa hay nắng
Đời con người thời gian đi rất ngắn
Nhìn lại quanh mình trống vắng cô liêu
Buông hết đi đừng suy nghĩ gì nhiều
Càng nghĩ bao điều càng thêm mang nợ
Dù bước chân có qua lần đỗ vỡ
Môi cứ cười hoa sẽ nở trong tim
Đừng nhọc công mà cố gắng kiếm tìm
Giữa đại dương đi mò kim đáy bể
Cứ an nhiên mặc đời gây khó dễ
Tháng bảy về ta đón đợi mưa ngâu
Hư ảo tình người (Tác giả: Nguyễn Thanh Thanh)
Hư ảo tình người ( Cầu siêu thoát kiếp)
Ngày Rằm tháng bảy lịch âm
Như Tết xá tội dương trần hồn ai
Hiện thân một kiếp phơi bày
Chết không nương tựa gió lay, mưa sầu
Lìa xác chưa phải đi đâu
Phần hồn quanh quẩn nghe cầu thoát siêu
Tụng niệm, lời khấn hiểu nhiều
Đời người vay trả, ghét yêu bởi tình
Nhân quả, sống chết ứng linh
Thời khắc giai đoạn rõ hình nguồn tâm
Linh cửu cung tiễn là ngầm
Phước đức lưu thế trầm ngâm lòng người
Mất đi để lại thắm tươi
Thân thuộc, bè bạn trao lời nhớ ơn
Chớ không đàm tếu đã hờn
Để dành cho kẻ thua hơn, tiện bần
Thời sống dương thế đo, cân
Ăn ở, giao dịch vô ngần tội vạ
Ngày đêm quanh quẩn, la cà
Âm hồn chịu tội thiết tha thỉnh cầu
Siêu thoát có phải dễ đâu
Làm người kiếp trước xây lầu tình thâm
Khi chết được xá, niệm thầm
Hồn về cực lạc hướng tâm thật lòng
Dương âm hai cõi nằm trong
Vũ trụ huyền bí theo vòng luân phiên
Hồn tan, phách lạc không tiền
Tìm người chân thật phò yên độ trì
Âm thế cũng phải dự thi
Chánh quả mà đạt sớm thì thăng thiên
Giống như dương thế mọi miền
Khó khăn, cám dỗ liên miên gọi chào
Đời dương ghi nhớ sống sao
Âm hồn cô lẻ thì thào kính cung
Lòng người hướng thiện vô cùng
Ấm hương đèn khói nghĩa trung chia đều
Cô hồn xó xỉnh quạnh hiu
Được dịp an phận mỗi chiều đi ngao
Đèn nhan, bánh trái đủ nào
Mỗi lời cầu nguyện nghe nao vong hồn
Có chăng Thiên Địa Càn Khôn
Luân hồi nhân quả mà hồn thoát minh
Có chăng dương thế hữu tình
Âm hồn ẩn hiện khắc in bên thềm
Lìa xác chưa phải thoát êm
Cõi âm sàng lọc cứng, mềm theo quy
Tranh đua, ganh ty, sống quỳ
Xét suy tâm đức lượt ghi tỏ tường
Lang thang tám hướng bốn phương
Tâm niệm chân chính chừa đường đầu thai
Giống như trần thế ngắn dài
Cơ duyên đi đến với ai đoạn trường
Chọn người hiền đức, chốn nương
Tâm linh huyền bí vô thường dõi theo
Như sống phải vượt ải, đèo
Tích dần hạnh phẩm mà gieo lành nhiều
Hồn phách lơ lất phất phiêu
Hiện hình chẳng được đành liều nhập ai
Cô hồn người sống biếm hài
Để nói những kẻ khó cai phá đời
Đời âm đây đó khắp nơi
Đời dương người thấy âm thời nhập tâm
Tốt thì mở lối chỉ ngầm
Xấu xa dần kết cũng lâm đường cùng
Nghiệp dương người sống hiện chung
Nghiệp âm người khuất riêng vùng lặng câm
Thiên nhiên tương tác sóng ngầm
Âm hồn thỉnh nguyện lăm răm khấn cầu
Chuông, mõ vang vọng canh thâu
Đời âm thêm hiểu mà hầu cho tinh
Tìm nơi tâm thật nghĩa tình
Học và hỗ trợ ứng linh đường dài
Độ trì phù hộ điều sai
Luân hồi quả báo sau này tệ hơn
Lang thang thể dạng cô hồn
Kéo dài thêm nữa khó chôn mọi miền
Âm thầm giúp đỡ luân phiên
Khắp nơi mọi lúc cửa thiền mở hơn
Mặc lời không tốt cô hồn
Chẳng phiền không giận ôm hôn nữa là
Đất Trời rộng mở bao la
Tâm linh huyền bí phép là thiên cao
Người hiền hướng thiện dâng trào
Lập đàn siêu thoát cầu mau tựu tề
Hồn tan, phách lạc lê thê
Theo lời tụng niệm đi về nghe răng
Cõi âm qui phạm đà rằng
Nếu không siêu thoát hồn văng xó đường
Âm trì không dễ mà nương
Cầu mong Trời Đất Vô Thường cơ duyên
Vong hồn nơi chốn cửu tuyền
Thăng thiên, siêu thoát bình yên luân hồi
Kính bái huyền bí xa xôi
Lòng thành nhân nghĩa nguyện bồi đắp xây
Tránh xa gian trá, mưu đầy
Chung tay tạo dựng thơm lây cho đời.
Niệm kinh, cúng bái cầu vơi
Linh hồn siêu thoát có lời mai sau
Hướng theo chân lý ánh hào
Lương tâm không thẹn với bao việc làm
Sống, chết, số phận đành cam
Nhưng theo xu thế tay làm hàm nhai
Quyết chí trí, lực phải mài
Ý tưởng, mơ ước đôi tay thực hành
Ngày giờ đã điểm từng canh
Thời khắc linh ứng tốt lành thoát siêu
Về nơi Thiên định sớm chiều
Luân hồi nghiệp quả xóa tiêu linh hồn.

Thơ Rằm tháng 7 tri ân các anh hùng liệt sĩ
Nén hương trầm xin gửi chú Hai (Tác giả: Hoa Lê)
Chú đã nằm yên giấc tại Gio Linh
Cùng đồng đội trọn nghĩa tình chiến đấu
Mười bảy tuổi còn ngây ngô đôn hậu
Nguyện lên đường theo tiếng gọi non sông
Chú mãi nằm nơi trận địa phía đông
Dòng Thạch Hãn máu nhuộm hồng con sóng
Vì đất nước mà hi sinh thầm lặng
Để tâm buồn sâu lắng cả quê hương
Mười tám xuân mà chưa biết tặng bông hường
Trầu chờ cau héo pha sương tóc mẹ
Chưa kịp viết cánh thư xanh mạnh mẽ
Ngỏ những lời đẹp đẽ chuyện yêu đương
Xót xa thay bên tuyền tuyến hậu phương
Dưới bom đạn trí kiên cường dũng cảm
Đông sáu tám trời Gio Linh ảm đạm
Khóc tiễn đưa những bạn đã quên mình
Trận Khe Sanh nơi đất Quảng, Gio Linh
Vẫn ghi nhớ nghĩa tình người chiến sĩ
Nơi cạm bẫy, đào mồ chôn giặc Mỹ
Để hòa bình và công lý Pa-ri !(*)
Nhớ và tri ân (Tác giả: Hồ Quang Vinh)
27 – tháng 7 là ngày
Tổ quốc ghi nhớ và đầy biết ơn
Độc lập toàn vẹn non sông
Là máu nhuộm đỏ cờ hồng tung bay
Toàn dân tộc đã xum vầy
Nhớ ghi công đức của người hy sanh
Đất nước bao nhiêu chiến tranh
Bao người ngã xuống để Giành hôm nay
Yêu thương mãi mãi tràn đầy
Hòa bình bền vững từ đây vĩnh hằng
Nhớ ơn không gì sánh bằng
Tới người đã khuất càng tăng kết đoàn
Tình yêu, kính trọng ngập tràn
Toàn dân tộc quyết, Giang san mãi bền
Để người ngã xuống ngủ yên
Dân tộc đoàn kết tiến lên Đại đồng…
Tháng tri ân (Tác giả: Tạ Thị Tích)
Tình thơ chan chứa bắc cầu
Thơ xưa còn vọng nỗi sầu còn mang
Biết bao vất vả gian nan
Các anh ngã xuống giang san huy hoàng
Nói sao cho hết tấm lòng
Những chiến công lớn vẫn còn lưu danh
Như trận đánh ở Khe Sanh
Dòng sông Thạch Hãn vang thành đời sau

Lời Kết
Thơ Rằm tháng 7 không chỉ là những câu chữ, mà còn là lời tự tình của mỗi người con dành cho cha mẹ và tổ tiên. Dù bạn còn cha mẹ hay không, những bài thơ trong bài viết này chắc chắn đã chạm đến trái tim bạn. Hãy để tháng 7 này là dịp để bạn sống chậm lại, thể hiện lòng hiếu thảo và lan tỏa sự tử tế đến với mọi người. Truy cập Tâm Linh 360 để khám phá thêm nhiều nội dung ý nghĩa khác.
